thay mn hnh iphone 5s

vải địa kỹ thuật

but banner

Chủ đề tháng 02: Động vật (P1)

Gà Trống kiêu căng

Gà Trống Non có bộ lông đẹp tuyệt vời. Lông đuôi của nó óng mượt, nhiều màu sắc, trông xa cứ ngỡ đuôi công. Còn tiếng gáy của Gà Trống Non thì vừa dõng dạc, vừa âm vang. Gà Trống Non hãnh diện về bộ lông và tiếng gáy của nó lắm, vì thế nó sinh ra kiêu căng, coi thường Gà Tồ, Mèo Vàng. Suốt ngày nó ưỡn ngực dạo chơi quanh sân, chẳng thèm ngó ngàng đến các bạn. 
Một hôm, Gà Trống Non khoe với Gà Tồ:
- Này, chính tiếng gáy của tôi làm Mặt Trời tỉnh giấc đấy. 
Gà Tồ cãi lại:
- Ồ! Không phải đâu. Bạn đừng có nói khoác.
Gà Trống Non lại chạy đi khoe với Mèo Vàng:
- Này, chính tiếng gáy của tôi làm Mặt Trời tỉnh giấc đấy.
Mèo Vàng cười rung ria mép:
- Meo, meo, meo vì Mặt Trời mọc nên gà mới gáy đấy chứ. Tiếng gáy của bạn làm sao đánh thức được Mặt Trời.
Gà Trống Non chẳng thèm nghe Mèo Vàng nói, nó bỏ ra sân chơi và nghĩ thầm “Được rồi sáng mai sẽ biết”.
Sáng hôm sau, sau khi dõng dạc cất tiếng gáy “Ò ó o o o o”. 
Gà Trống Non để ý ngắm xung quanh. Quả đúng thế, nghe tiếng của nó thiên hạ bắt đầu tỉnh dậy. Chim chích chòe hót véo von trên ngọn tre. Trâu kềnh cọ đôi sừng dài nghêu lộc cộc vào cột chuồng. Mèo Vàng vươn vai và lấy chân rửa mặt. Cả ông Mặt Trời cũng ló đầu ra khỏi tấm rèm mây hung hung đỏ, gương mặt hồng hào và tròn trặn. Gà Trống Non có cảm tưởng như ông Mặt Trời đang mỉm cười với nó. Gà Trống Non hí hửng chạy tới chỗ Gà Tồ, Mèo Vàng, nó hét lên:
- Hãy mở to mắt ra mà xem tiếng gáy của ta đã đánh thức tất cả thiên hạ dậy.
Gà Tồ, Mèo Vàng quay mặt đi: “Chẳng nên phí lời với những kẻ nói khoác”.

Gà Trống Non tức đỏ mặt lên. Nó quay sang gây sự với Gà Tồ. Gà Tồ chẳng bao giờ muốn chọi nhau nhưng lần này nó quyết định cho kẻ hay gây gổ và khoác lác một bài học. Gà Tồ hùng dũng nhảy bổ vào Gà Trống Non, mổ cho nó mấy cú vào cái mỏ khoác lác.
Suốt đêm hôm ấy, Gà Trống Non nằm rên rỉ vì đau. Mãi tới lúc gần sáng nó mới chợp mắt được. Khi tỉnh dậy, nó thấy chuồng gà đã vắng tanh, vắng ngắt từ bao giờ. Ngoài vườn, Gà Tồ, Mèo Vàng đang dạo chơi, phía trên rặng tre, Mặt Trời đang le lói. Mọi việc vẫn diễn ra bình thường mặc dù không có tiếng gáy của Gà Trống Non.

Quả trứng

 Ngày xưa có một ông cụ và một bà cụ . Họ có một con gà mái hoa mơ
Gà mái hoa mơ đẻ được trứng tròn, chẳng phải trứng thường đâu mà là trứng vàng cơ đấy.
Cụ ông đập trứng, trứng không vỡ. Cụ bà đập trứng, trứng không vỡ. Một con chuột nhắt chạy qua, nó quẫy đuôi vào quả trứng, quả trứng vỡ tan tành. Cụ ông khóc cụ bà cũng  khóc  
Con gà mái hoa mơ nổi lên : Cục ta cục tác . Cục ta cục tác . Ông bà đừng khóc nữa, cháu sẽ đẻ luôn cho ông bà quả trứng khác, không phải là trứng vàng, mà chỉ là 1 qủa trứng bình thường thôi.

Bác Gấu đen

Bác gấu đang đi giữa rừng, thì trời đổ mưa ào ào. Bác ướt hết. Bác gấu di đến nhà cáo. Bác gõ cửa cốc ốc và gọi: Cáo ơi ! Bác ướt hết rồi, cho bác vào nhà với. Cáo không muốn cho bác gấu vào nhà nên không mở cửa. Nó bảo: không được vào đâu.
Bác gấu lại phải ra đi. Trời vẫn đổ mưa ào ào. Bác gấu đến nhà thỏ. Bác gõ cửa và gọi: Thỏ ơi ! Bác ướt hết rồi , cho bác vào với. Thỏ con vội chạy ra mở cửa cho bác gấu. Thỏ con đốt lửa để bác gấu sưởi ấm. Một lúc sau bác gấu đã khô người . Bác gấu nói: Thỏ ngoan quá. Bác cám ơn nhiều.

Chuyện về loài Voi

Tổ tiên của tôi là Voi ma mút khổng lồ sống cách đây rất lâu, giờ không còn nữa. Bây giờ tôi là động vật khổng lồ sống trên cạn.
Chiếc vòi dài trông rất ngộ nghĩnh của tôi là mũi và môi trên biến đổi thành. Cùng đôi ngà tuyệt đẹp là hai răng cửa nằm trên phát triển thành.
Chiếc vòi dài của tôi không phải vô tích sự đâu nhé, nó làm được rất nhiều việc đấy! Bé quan sát tranh và nói xem loài Voi chúng tôi có thể dùng vòi làm những việc gì?
Với bốn chân to như cột đình, loài Voi chúng tôi đi rất khỏe. Chúng tôi có thể mang gỗ đi xuyên qua rừng giúp ích cho con người.
Thức ăn của chúng tôi là các loại lá cây. Chúng tôi thích sống thành đàn với sự chỉ huy của một Bác Voi đầu đàn.
Voi mẹ mỗi lần chỉ đẻ một con. Con voi mới để được mẹ cho bú sữa, đi theo đàn kiếm ăn và được cả đàn yêu quí, chăm sóc.
Loài Voi chúng tôi là loài vật thông minh và hiền lành nên rất dễ huấn luyện. Lâu có dịp đi xem xiếc thú, bé sẽ được tận mắt chứng kiến những tài nghệ của loài voi chúng tôi.

Cuộc phiêu lưu của những chú Gà Nhí

Những tia nắng sớm đánh thức những chú Gà con thức dậy. Len lén chui ra khỏi cánh mẹ còn đang ngủ, các chú chạy ra bờ suối.
- Chào bác Mặt Trời!
Các chú nói to, còn mặt trời thì mỉm cười, lướt nhẹ tia nắng xoa đầu các chú.
Gà cồ đưa các em ra suối rửa mặt và uống nước mát. Trên đường đi chúng thấy một cái chậu cũ, chúng quyết định lấy nó làm thuyền để đi du lịch. Cô út Lông Vàng, cậu Trống Choai, cậu Đuôi Rậm, cô Tơ Trắng, cậu Mào Ớt, cậu Cựa Ngắn, cậu Gà Trụi và anh cả Gà Cồ hò nhau khiên chậu ra suối.
- Nào! Cùng đẩy xuống nước và trèo lên thuyền - Gà Cồ hô.
- Ý rất hay! Thích quá! Đó là điều mà anh em mình mong đợi – Cả đàn gà tán đồng.
Nước suối cuốn luôn cái chậu, xoay một vòng và đưa những chàng thủy thủ dũng cảm nhưng non nớt và ham vui ra khơi xa.
Mặt trời tối sầm lại như muốn trách mắng lũ gà vô tư.
Dòng suối cứ chảy mãi, chảy mãi, nước tung những bọt trắng xóa hai bên cạnh thuyền. Thuyền cứ trôi, trôi mãi. Các thủy thủ tí hon vui mừng hát vang bài ca của họ nhà gà. Bỗng, nước đẩy mạnh và bất ngờ hất tung cái chậu vào tảng đá nhọn. Chậu thủng một lỗ, nước ùa vào.
- Làm sao bây giờ! Chết mất! Mẹ ơi, mẹ ơi… Các chú gà con lo lắng nước mắt giàn giụa.
Nước cứ tràn thêm vào, các chú gà con không biết phải làm thế nào. Các chú kêu cứu nhưng bờ thì vắng vẻ, chẳng có ai cả. Lũ gà con sợ hãi, cuống quýt cả lên. May sao, trên cành cây cao bên bờ suối có một cô Sáo đang ngủ. Nghe thấy tiếng kêu, cô choàng thức dậy, mở mắt nhìn quanh. Nhìn thấy đàn gà sắp chìm, cô bay xuống kêu thất thanh: “Cứu với! cứu với! Gà con sắp chết đuối! Cấo cứu! Cấp cứu".
Nhưng trên bờ chẳng có ai nghe thấy tiếng kêu cứu, Chậu nước tiếp tục đầy hơn, sắp chìm…
Bất ngờ, một cô Cá Lóc rất to bơi đến:
- Bình tĩnh đã nào các cháu, lần lượt từng cháu một trèo lên lưng cô, cô sẽ đưa các cháu vào bờ.
Lần lượt, bé Lông Vàng, cậu Trống Choai,… theo thứ tự bé trước, lớn sau leo lên lưng cô Cá Lóc và được cô đưa vào bờ an toàn. Cả tám chú gà đều bình yên nhưng cô Cá Lóc thì dường như bị kiệt sức. Trông cô bơi lờ đờ thật đáng thương. Những chú gà lông ướt bết, đầu nặng trĩu, mệt mỏi và vẫn chưa hết khiếp sợ, lẩy bẩy nói lời cám ơn cô Cá Lóc tốt bụng. Bác Mặt trời âu yếm sưởi ấm cho lũ gà nghịch ngợm đang cúi đầu biết lỗi.

Thi Hát

Một buổi sáng cả khu rừng xôn xao trước bảng thông báo…
- Thi hát hả? Tuyệt lắm! Nhưng giải nhất lại về tay Họa Mi thôi!
- Không! Giải năm nay chỉ dành cho loài thú, chim không được thi đâu.
Lũ thú phấn chấn bàn tán râm ran.
Cáo lớn tiếng cười:
- A, ha, ha! Nếu vậy tớ sẽ tham gia và thế nào mà chẳng đoạt giải.
- Đừng có mơ! Còn cả Sói này tham dự đó.
Từ hôm đó, khắp khu rừng vang lên tiếng tập hát.
Cọp thì gầm gà gầm gừ nghe mà phát khiếp. Sói thì hú vang cả khu rừng: Ú, ú, ú… Cáo ta cứ ư…ư… trong họng, làm cho hàng xóm phát sốt. Khiếp nhất là nghe tiếng eng éc của lũ heo. Tiếng ngao ngao của lũ mèo, nghe mà thảm thiết. Tội nhất là lũ bò, cái giọng ồm ồm: ùm bò, ùm bò… làm cả khu rừng như tối đen lại.
Và rồi… ngày thi đã đến.
Họa Mi hớt hải nói:
- Bác cảnh sát Gấu ơi! Phần thưởng mất rồi.
Bác gấu vội vã đi tìm thủ phạm, nhưng tìm mãi mà không thấy. Các vị giám khảo Họa Mi, Sơn Ca, Vàng Anh đều nhất trí cho cuộc thi bắt đầu, phần thưởng sẽ trao sau khi tìm được.
Thí sinh thứ nhất có khuôn mặt tam giác nhọn hoắt, thân hình nở nang,cái cổ thon nhỏ làm cho người hắn cũng gần giống như hình tam giác. Cái đuôi như cái chổi lớn cũng hình tam giác ngoáy qua quoáy lại đầy vẻ tự tin. Hắn tự xưng là Sói Xám. Hắn hát bài: Ú, ú, ú…
Sợ mất giải, ả Cáo tất tả lên. ả cũng có khuôn mặt tam giác, thân hình tam giác và cái đuôi tam giác như chàng Sói Xám. Có điều ả nhỏ nhắn mềm mại hơn. Bộ lông màu vàng cam của ả lộng lẫy hơn. Ả hát bài: Ư, ư, ư…

Thí sinh thứ ba có nước da trắng hồng, thân hình tròn xoe, cái má phúng phính, cái mũi tròn ướt ướt gây chú ý cho ban giám khảo. Đôi tai hình tam giác khiến cho nét mặt anh bớt nặng nề đôi chút. Đó là anh heo mập. Anh hát một bài ca thật trầm bỗng: Ịt éc, ịt éc… Ban giám khảo gật gù thưởng thức, dường như giải nhất sẽ thuộc về anh Heo mập.

Anh Bò mộng cũng quyết thắng. Dáng vẻ chậm rãi, bộ lông mượt màu nâu bóng như nhung, thân hình vạm vỡ tựa như tảng núi hình chữ nhật, khuôn mặt gần giống hình tam giác của anh rất trang nghiêm. Bài ca của anh trầm lắng như chính anh: Ùm bò, ùm bò…
Ban giám khảo xúc động gần như phát khóc lên được.

Với bộ lông vàng óng, điểm những vằn cam tươi, khuôn mặt tròn và đôi tai hình tam giác nhỏ nhắn, có lẽ chị Mèo là thí sinh khả ái nhất. Giọng ca ngọt ngào của chị cất lên như tiếng chuông buổi sớm: Ngao, ngao, ngao, meo, meo, meo…

Bỗng bịch một cái, gói quà từ trên cây rớt xuống. Thủ phạm bị đè dưới gói quà. Ai vậy? Mỏ nhọn hoắt, mặt tam giác, hai lỗ tai tròn, cái đuôi bé choắt, miệng kêu chít, chít, chít… Ái chà! Hóa ra kẻ trộm là tên Chuột nhắt. Vừa nghe tiếng chị Mèo, Chuột nhắt đã ngã ngất đi.

Thế là, ban giám khảo quyết định trao giải nhất cho chị Mèo vì tiếng hát của chị đã làm say lòng người tốt và làm kẻ xấu phải run sợ.
(Truyện Sưu Tầm)

2449515
Truy cập trong tuần:
9148

We have 21 guests and no members online